Nợ Nước Nợ Nhà

Văn Chinh

Lời Tầm Vông: Mời các bạn xem truyện ngắn của nhà văn Văn Chinh để có cái nhìn cận cảnh hơn về cuộc sống và những nhiệm vụ gian khó của những người lính nơi đảo xa nhưng lại rất ít được đề cập trên các phương tiện truyền thông.


Linh hồn chiến sĩ Trường Sa

Quân hỏi Thiện, giọng hơi gắt như chính Thiện là người có lỗi:

– Sao không có tên cậu Chẩn?

– Tôi cũng hỏi thiếu tá Năm cái câu anh hỏi. Nhưng Năm nói kỳ này chúng ta chỉ lấy những chiến sỹ tình nguyện, mà Chẩn không làm đơn.

– Ông gọi cho cậu Năm bảo thằng Chẩn lên gặp tôi. Nhạc chuông điện thoạiGiạt giào biển mênh mông sóng vỗ nhịp thân tầu…cắt ngang câu chuyện của họ. Alô, tôi nghe? Tốt quá, tốt quá. Phải khao, phải rượu thịt chó lên bờ xuống ruộng? Thế à, thôi cũng được, tôi sẽ lên ngay.

Khi đã đi được mấy bước, Quân quay lại dặn Thiện, lúc Chẩn lên bảo nó lên chùa. Tôi ở đấy cho đến chín giờ tối. Con thằng Phương vừa giành học bổng băm mốt nghìn đô cho năm học tới, mẹ nó, con thế mới gọi là con. Nó khao cơm chay. Bảo hôm nay rằm, hẵng khao cơm chay diện hẹp đã, khao họ hàng rượu thịt chó sau.  Đợi lúc thằng Chẩn ra, ông cũng lên chùa một thể.

Chùa Thiên Phúc từ dưới đồng chuyển lên đồi chưa lâu. Mới xong nhà tổ, chùa hạ nằm chênh chếch mé phải ngọn đồi. Chùa trung vừa san xong nền, chùa thượng thì mới chỉ là cái lán tôn, thưng tôn, cửa sắt nhưng đã có bức tượng Phật bằng đồng ngồi ở đấy. Miệng ngậm, mắt nhắm, không nhìn thấy vết nhăn vậy mà từ gương mặt phúc hậu vẫn thoang thoảng một nụ cười vừa cởi mở vừa bí ẩn. Cũng có một nét thoang thoảng cười như thế nếu đứng theo hướng chùa mà nhìn qua rặng thông non thưa xuống sông Giá đang lăn tăn trắng dưới chiều tà. Những mái ngói đỏ, những bức tường sơn vàng, những khuôn cửa sổ cửa chính mầu cánh dán cũng ánh lên rờ rỡ như cũng chuyển động cùng những cặp gái trai ôm nhau hớn hở phóng xe trên đường làng.

– Nam mô a di đà Phật, bác Quân đã lên viếng chùa?

– Bạch thầy, chùa chưa xong đã thiêng. Các cháu ở cái làng hẻo lánh này đã có mấy đứa đỗ đại học, con chú Phương giành học bổng tới năm trăm triệu. Nói Phật độ e có hơi nặng về duy tâm, nhưng tôi thấy công quả này có mối liên hệ nào đấy, xin sư thầy cắt nghĩa giúp cho?

– Nói Phật độ cho con bác Phương thì hoá ra Phật chỉ độ cho con cháu những người góp nhiều công của dựng chùa? Phật mà vị kỷ thế làm sao mà thành Phật? Nhưng mấy đời thân phụ tổ bác Phương đựng chùa, gần gụi kinh kệ, nhẫn nhịn khoan hoà chịu thương chịu khó thì không chỉ bây giờ mới vậy. Các cụ được thờ trong nhà tổ, là thờ cái đức ấy. Giáo hoá bao giờ cũng lấy gương mà soi. Các cháu con em trong làng ngoan hơn, chăm hơn là vì chúng nó có cái vọi mà trông.

Nhìn thẳng, Quân thấy gương mặt sư Tịnh Châu nhang nhác mặt tượng Phật trên kia. Nghe nói khuôn tượng lấy từ Nêpan? Mầu nhiệm? hay hết thẩy những người tu hành đều ăn như nhau, nghĩ như nhau nên dần dà họ đều có diện mạo giống nhau?

Quân theo sư nữ vào nhà tổ, Phương, Thiện và Chẩn đều đã ngồi ở đấy. Chẩn đang chăm chú nhìn con bé nhỏ thó, tóc cặp cong đuôi gà, thao thao đọc kinh trước bàn thờ tổ; một ánh nhìn thán phục ra mặt. Chả bù cho con của y. Đứa lớn nhất định không chịu học giỏi, nó bảo bạn nó nói, học giỏi nhất chỉ được làm cấp dưới cho bọn dốt nó làm cấp trên. Còn thằng bé thì đã bị bạn nó sai đi mua heroin, giời ơi là giời.

Sư Tịnh Châu tuổi ngoài ba mươi, người cao ráo, mặt bầu nhưng dáng thanh; mặc áo nâu dài, không nhìn thấy chân bước, chỉ thấy những chuyển động nhẹ nhàng, tạo cảm giác ta đang chiêm ngưỡng người của cõi khác. Sư cười tươi, thậm chí nói còn có chỗ ngọng là dấu vết hiển nhiên dân miền duyên hải, nhưng ánh nhìn chỉ còn có ngọn lửa của từ bi, trong suốt mà vẫn bí ẩn. Quân đã nhiều năm tổ chức cho bộ đội Têt trồng cây, thêm cho rừng chùa nhiều cây quý, sư Tịnh Châu vẫn nói đất của làng, chùa của dân, cây của bộ đội. Cũng nhiều lần nghe sư thầy thuyết pháp, Quân vẫn không thể hiểu nổi vì sao Phật giáo không ràng buộc ai mà người người tự nguyện tín ngưỡng? Quân hỏi, lữ đoàn tính cho bộ đội hành hương lên chùa H, sư thầy bảo nên chăng? Sư nói, muốn lễ Phật, chỉ nên lên yên Tử, chả có thì cứ lên đền Trần cũng có Phật ở đấy. Chứ, những nơi như H thì chỉ là chốn mê tín rịđoan hay là để ru lịch mà thôi. Lại hỏi, vua Trần Nhân Tôn đánh giặc tam phen tứ phen, sao có thể tu thành Phật? Nói quốc độ mỗi lúc khác nhau, nước có giặc thì đánh giặc cho dân sống yên, đó cũng là Phật tính. Vậy nên sư tổ Bồ Đề Đạt Ma bên Ấn Độ khi đã thành Phật vẫn đánh giết kẻ cướp. Đây là bức tranh vẽ Thiền tổ Đạt Ma ấy, dân gian nói lành với Bụt ai lành với ma là vì vậy.

Quân rủ Chẩn quay lên chùa thượng. Thấy y có vẻ chậm chạp, anh nói:

– Lính đặc công gì mà ỳ ạch vậy?

– Là tôi nói cái khác. Cậu giỏi nhất trong số lính chuyên nghiệp, do đích thân tôi tuyển chọn. Tôi luôn luôn tin tưởng tự hào về cậu. Vậy mà cậu làm tôi mất mặt. Hôm nay chỉ có tôi và cậu, cùng đứng dưới bệ Phật, cậu hãy nói thật xem, vì sao anh em làm đơn tình nguyện ra đảo tơi tới, còn cậu thì mất hút?

– Báo cáo thủ trưởng, em không mất hút. Em ra đẩo một năm về thì hai thằng con em nghiện mất. Gần đây thấy tình hình ngoài đảo ban căng, viết thư ra bảo cấm không được viết đơn tình nguyện đi chiến đấu. Bây giờ tham nhũng như ranh, mình tình nguyện, mình đi mình có sao nó lại bảo mình ngu, mà vợ con mình khổ.

– Đàn bà biết gì, vậy mà có thằng chồng cũng răm rắp nghe. Ức nhất là cái thằng chồng ấy nó lại là lính của tôi, của một lữ đoàn anh hùng.

– Thủ trưởng nói thì tất nhiên cái gì cũng đúng, nhưng em hỏi thủ trưởng, vợ em nói sai ở chỗ nào?

– Thế bây giờ lệnh cho cậu đi chiến đấu, cậu có đi không?

– Thủ trưởng yên tâm, em thuộc điều lệnh.

Giạt giào biển mênh mông, sóng vỗ nhịp thân tầu…Tư lệnh Hải quân gọi, thôi cậu về trước đi.

Sớm hôm sau, Quân từ sở chỉ huy đi bộ ra đội 5, lệnh tập trung bộ đội tình nguyện ra đảo. Anh muốn đích thân cùng họ tập lại tình huống giả định chịu đựng hai ngày bị lạc trên biển, với giả thiết sau khi tầu mình bị bắn chìm, xung quanh có nhiều tầu địch. Quân hỏi thiếu tá Năm:

– Báo cho thượng uý Chẩn ra tập luôn.

– Báo cáo, từ tối hôm qua đến giờ Chẩn không có mặt tại đơn vị. Anh em cùng phòng nói, khoảng hơn mười giờ thấy Chẩn về phòng. Mở tủ lấy quần áo rét, mấy thứ tài sản cá nhân xếp gọn vào ba lô, rồi lại ra xe, nổ máy chạy ra chỗ vợ. Bây giờ vẫn chưa có mặt. Tôi gọi mấy lần, nhưng đều ở ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy.

– Báo cáo đội trưởng, đồng chí Chẩn vừa về, thủ trưởng nhìn kìa.

Một người lính nói, cả trung đội ngước nhìn. Chẩn thật, y đang cười nói, có vẻ như bị lúng túng trước quá nhiều câu hỏi khiêu khích của đồng đội về một đêm cùng vợ. Khi Chẩn ra thao trường, Quân nói:

Khi tất cả đang khởi động, Quân hỏi:

– Vợ đâu?

– Em đưa về nhà rồi.

– Cậu đã đi suốt đêm?

– Đâu có. Đi về hết bốn tiếng, vẫn còn dư ra ba tiếng ngủ với vợ con.

– Có làm ăn gì được không?

– Kể nó cho thì cũng chén tốt. Nhưng em mới vén áo, nó hất ra, bảo đi xa không được tí táu tí mẻ, đen lắm. Bảo, đen thì đen rồi, đêm qua chả nát tươm rồi đấy thôi? Nó nói, nửa đêm về tối là ngày hôm qua, nửa đêm về sáng là ra ngày hôm nay. Cấm.

*

*     *

Quân của các đơn vị đã tập kết xong tại Bạch Long Vỹ. Phân đội đặc công nước được phiên thành bốn tổ, nằm trong bốn tầu hải quân đánh bộ, sẽ tiếp cận quần đảo mục tiêu bảo vệ theo các phương án khác nhau.

Chẩn được cử làm chỉ huy trưởng nhóm theo tầu Hải quân có nhiệm vụ tuần tiễu biển đảo.

Hai ngày sau, tàu của Chẩn đã có mặt ở Trường Sa, khi đã xâm xẩm tối. Tầu hú còi hù hụ trước đảo chìm Cô Len, gần như toàn bộ thuỷ thủ đoàn lên boong, chắp tay trầm mặc trong tiếng nhạc bài Chiêu hồn tử sĩ đang tấu lên qua cái cassette và hai thuỷ binh từ hầm lạnh khiêng vòng hoa mang từ nhà lên boong. Họ chậm rãi qua trước mặt hàng quân, mỗi người đều cắm lên một thẻ hương, rồi từ từ thả xuống biển. Năm 1988, gần 70 đồng đội của chúng ta đã ngã xuống trong khi bảo vệ đảo.

Bất ngờ có tiếng tầu ngoại quốc, rồi, chỉ trong chớp mắt, con tầu ngư lôi đã tiến về phía tầu ta. Bài Chiêu hồn tử sỹ vừa xong đã có thể nhìn rõ hai cặp ngư lôi bè bè hai bên hông tầu, những họng súng vươn tua tủa theo mọi chiều góc; nom con tầu như một quái vật trong phim giả tưởng Mỹ. Con quái vật dừng lại cách tầu ta chừng một hải lý, bật đèn pha sáng quắc. Chẩn đang lẩm nhẩm những câu chửi trong đầu, hơi sững lại để giả định một kiểu tiếp cận tầu và đặt bộc phá thì từ cái băng cassette ở đâu đó phát ra tràng tiếng nước ngoài:

Đây là tầu của Hải quân Việt Nam, đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra tại quần đảo Trường Sa, thuộc chủ quyền của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Yêu cầu tầu nước ngoài nghiêm túc thực hiện…

Mới đến đó, từ con tầu lạ cũng cất lên tràng tiếng Việt lơ lớ, nghe tiếng được tiếng mất:

Đây là tầu của Hải quân…, đang thực hiện nhiệm vụ tuần tra tại quần đảo …thuộc chủ quyền của nước Cộng hoà…Yêu cầu tầu Việt Nam không được xâm phạm…

Những lời quái gở như chính con tầu yêu quái đã nổ tung trong đầu Chẩn khi cuộc cãi vã giữa hai cái cassette vẫn chưa chấm dứt. Hai cặp đèn pha cứ sáng quắc lên nhìn nhau. Phía dưới luồng sáng có thể nhìn rõ vòng hoa đang dập dềnh, thẻ nhang đang ngùn ngụt đỏ, cứ chốc chốc lại bùng thành ngọn lửa rồi phụt tắt vì gió khơi. Vòng hoa từ từ bị lực đẩy mạnh hơn của đuôi tầu địch cuốn theo, Chẩn biết như thế, nhưng y vẫn ngờ rằng hơn sáu mươi linh hồn đang đẩy vòng hoa về phía địch, trong chớp mắt nó giạt vào thân con quái vật. Con tầu ngư lôi giật mình như nó có phản xạ, từ từ quay mũi.

Hàng quân từ các tư thế sẵn sàng chiến đấu chỉnh đốn lại, đứng nghiêm cúi đầu trước hòn đảo chìm, nơi 68 linh hồn người lính đảo hy sinh chẵn hai mươi năm trước. Con tàu hú thêm một hồi còi vĩnh biệt, rồi mới quay phải, tiến về Trường Sa Dài.

Khi tầu cập cảng, trừ những anh say sóng, bộ đội được lệnh ngủ tại tầu tránh xáo trộn và làm phiền đơn vị bạn. Tầu vừa tắt máy, Chẩn những tưởng có thể chìm ngay vào giấc ngủ, nhưng từ đâu đó tiếng sáo diều ngân lên: Hừm hừm hừm rô rô rô ro ro ro rí rí rí, từng nhịp rồi trộn vào nhau, tha thiết rền vang. Chẩn ngồi bật dậy, rồi, làm như nếu lên boong, áp vào mạn thì có thể nghe rõ tiếng sáo diều hơn; Chẩn khe khẽ đi ra sát mạn tầu. Nhưng hoá ra tiếng sóng vỗ vào thân tầu to lên từng đợt khiến tiếng sáo bị phô. Y nhớ quê kinh khủng. Đêm chở vợ về, vừa rẽ từ quốc lộ vào làng, y đã nghe những bộ sáo diều tràn ngập bầu trời. Vợ y bảo bây giờ người ta làm diều sáu thước, bộ sáo bẩy con, diều nhà nọ cứ nhằm át diều của nhà kia. Đất đai bị lấy hết làm khu công nghiệp, dân lấy tiền đền bù sắm sửa xây nhà, tậu xe máy nom rõ giầu có nhưng không có việc làm. Bây giờ cả làng chơi. Chơi đỡ tốn kém nhất là chơi diều, nhưng chỉ ông già bà cả mới thích diều. Còn đám thanh niên trung niên thì chơi cờ bạc. Hôm nọ ra uỷ ban làm cái chứng minh thư, thấy treo biển họp. Sáng họp chiều họp. Đứng chờ thấy một lúc có thằng đi đái rồi vào, giật mình họp đéo gì họp quần đùi áo lót, bèn sấn vào. Hoá ra bọn chúng đang đánh tá lả. Chơi tất, đâu cũng chơi. Lớn thì ba cây xóc đĩa, nhỏ thì lô đề nhà mụ Quéo mỗi ngày bán hàng trăm bộ bài, hai thằng nhà Chẩn cứ đi học thì chớ về là lại chạy sang hàng xóm chơi tá lả. Đêm thanh vắng, một mình, đã nhớ chồng không ngủ được, lại nghe réo rắt sáo diều, càng nẫu ruột nẫu gan. Nói nằm mơ thấy chồng ốm nên ra xem thế nào là nói thế thôi, thế có nhớ người ta không vậy?

Khi lữ trưởng cho gọi Chẩn, y biết ngay điều gì sẽ đến. Bóng những con tầu yêu quái đang rình rập ngoài kia, tiếng sáo diều ngay trên đỉnh đầu. Y không thể nghĩ, ngày đầu tiên của người lính đảo y lại nếm trải cả sự thù địch lẫn vị ngọt ngào đến thế. Y bùi ngùi thương vợ một lúc lâu rồi chìm vào giấc ngủ rất sâu.

*

*    *

Đơn vị của Chẩn trú quân trong một nhà giàn trên đảo chìm. Ngoài hai buổi tập, lính nấu cháo điện thoại với đất liền, sóng Viettel căng đét, tha hồ buôn vì không phải trả tiền. Cuộc sống đang trải qua với ít nhiều mới mẻ và không thể nói là không thú vị, thì có lệnh gọi Chẩn. Trước khi xuống xuồng, Chẩn dặn:

– Có chuyện rồi đấy, các bố tập lắp ráp vũ khí đi thì vừa, nhớ nhung nó in ít thôi.

Có chuyện thật. Lệnh báo động toàn quần đảo, tất cả ở trong tình thế có chiến tranh. Sau khi giao nhiệm vụ cho từng đơn vị, trung tá hải đội trưởng nhắc các tổ trưởng đặc công ở lại. Ông nói:

– Hải quân nước ngoài vừa chiếm của ta một số đảo chìm cách đây hơn một tháng. (Ông mở hải đồ, chỉ) Nó đây, đây, đây và đây nữa. Chiếm xong, đổ quân, xi măng sắt thép đổ cột và chuẩn bị xây nhà. Từ hôm qua, khi tám con tầu chạy vè vè trên biển, có lẽ họ cho rằng sẽ đánh lớn nên cho rút lính thợ về. Theo quan sát của ta, mỗi đảo hiện chỉ còn chưa đến hai mươi. Các đồng chí cho trinh sát và trình bầy cách hất chúng ra khỏi lãnh thổ mà không thành cớ để họ tấn công trả thù.

Chỉ nửa tiếng sau, Chẩn và trung uý Lạng đã có mặt trên con tầu đánh cá nhỏ, dân Quảng Nam. Từ đây đến đảo X, tầu đi men theo dòng hải lưu, cá giò đại dương nhiều khiến họ mê man quên cả trời sập tối. Một tầu nhẹ của nước ngoài hăm hở chạy đến, chủ thuyền lên mũi nói giọng Phillipin, bảo có đổi cá lấy dầu không, những tiếng léo nhéo quát nhặng xị một lát, thì con tầu biến mất, cũng đột ngột như khi nó đến. Chẩn bấm Lạng chuồi xuống biển, vừa lặn vừa bơi qua dòng hải lưu rồi lặng lẽ tiếp cận mục tiêu. Vừa nhô lên sát mặt nước, Chẩn thấy một gã lính mặc quần đùi, xách cây đèn nạp điện đi quanh đảo trên một cái thuyền cao su, gã cắm vào miệng mỗi người lính gác một nén hương, trông xa lập loè như người hút thuốc lá. Mẹ mày, hoá ra quân số trên đảo này còn quá ít, chúng phải bơm người cao su, khoác súng gỗ để đánh lừa đối phương. Chẩn bảo Lạng bơi quanh đảo, đếm kỹ số chân cột bê tông chúng đã đổ, hẹn gặp nhau cạnh phía bắc đảo, nơi có vọng gác kiêm nhà giàn của chúng. Xong, cả hai bơi về phía dòng hải lưu, thả trôi nên chả mấy lúc, họ đã gặp con tầu Quảng Nam. Vừa may, một gã “ngư phủ” đang luộc cá giò. Gã vớt ra đĩa, được khúc nào mất khúc ấy. Giật mình quay lại, hai gã đặc công đang vừa gặm cá vừa cười khúc khích đói quá đói quá, ngâm nước lâu đói mềm bụng.

Phương án do Chẩn đề xuất được chấp nhận.

Ngay đêm hôm sau, tổ người nhái của Chẩn gồm năm người tiếp cận từ hướng Bắc đảo X. Các phía khác chồng đống kẽm gai và thuỷ lôi. Lạng chờ cho xuồng cao su của gã “tiếp thuốc lá” đến gần, điểm huyệt cho gã gục xuống, lột quần xà lỏn mặc vào, xách đèn leo lên thang gác. Chẩn nhẹ nhàng bám theo. Chỉ nghe huỵch một tiếng, bốn tên lính ngoại quốc đã bị trói không cần dây thừng. Chúng đều đã ngất, nhưng vẫn bị tước điện thoại cầm tay và những quả pháo sáng dắt đầy trên mái lán. Những tên nước ngoài đều to béo, nặng có đến ngót tạ, được vần xuống xuồng cao su, giao cho một người nhái canh giữ. Còn tất cả theo Lạng và Chẩn đi thả bộc phá quanh những thân cột đang còn chìm dưới nước.

Khi mười tám gói thuốc nổ cùng nổ, dựng lên trời mười tám cột nước thì tầu của ta thình lình xuất hiện.

Tất cả lên tầu. Năm gã lính to béo được “đánh thức”, được thông báo tình trạng phạm pháp và bị bắt giữ theo điều luật xâm phạm trái phép lãnh thổ. Đến 5 giờ sáng trả điện thoại và được lệnh gọi về cấp trên theo một nội dung đại lược:

“Chúng tôi, những kẻ đột nhập trái phép nên đã bị những người chủ nhà bắt giữ. Được ăn uống, được đối xử tử tế. Đề nghị đúng tám giờ sáng đến đón chúng tôi tại toạ độ sẽ báo sau.”

Ngay sau đấy máy điện thoại bị tháo pin. Họ lại được lệnh viết kiểm điểm, nội dung vẫn như họ đã gọi về nhà.

Chẩn không ngờ tai hoạ lại xẩy ra ngay trước lúc trao trả tù binh. Khi con tầu nhận người từ từ tiến đến, nó đột ngột tăng tốc sạt qua mũi tầu ta, làm méo xệch như ai bị một cú móc hàm. Một giọng nói tiếng nước ngoài lập tức cất lên, gay gắt:

– Chúng tôi cảnh cáo hành vi gây hấn thô bạo. Nếu các người không coi mạng sống của hơn ba mươi tù binh không có giá trị gì, thì cũng không nên coi rẻ mạng sống của mình.

– Xin lỗi, chỉ là một tai nạn giao thông. Đề nghị các người trả tự do ngay lập tức cho ba mươi mốt thường dân của nước tôi.

– Nếu họ là thường dân thì lại không thuộc chức trách của chúng tôi. Các người về đi, cuộc trao trả thường dân xâm phạm bờ cõi trái phép cần phải được giải quyết bằng con đường ngoại giao.

Bỗng ba mươi mốt tù binh đồng loạt quỳ cả xuống, vái lậy thuyền trưởng như tế sao rồi lại quay sang tầu bản quốc vừa vái vừa khóc như mưa như gió.

– Tầu Hải quân chúng tôi được chính quyền uỷ nhiệm nhận người do phía Việt Nam bắt giữ trái phép.

Đang trong thế dằng co, bỗng có lệnh tầu phải nhanh chóng khắc phục sự cố để có mặt ở phía Nam quần đảo.

– A lô, tầu nước ngoài nghe đây. Theo tinh thần nhân đạo của nhà nước và dân tộc Việt Nam, chúng tôi lẽ ra sẽ trao trả có ký nhận tù binh nhưng xem chừng các người không xứng đáng được hưởng phép lịch sự. Yêu cầu tầu nước ngoài lùi xa ít nhất ba hải lý, chúng tôi sẽ cho tù binh xuống thuyền cao su của họ, cấp mái chèo để họ bơi về tầu.

Con tầu ngư lôi quay mũi, chạy về phía Bắc. Thuyền trưởng để một xuồng cao tốc lại cho Chẩn, chờ cho đám tù binh cách vừa đủ xa, y lập tức quay mũi rồi tăng tốc chạy về phía Nam. Trong tiếng máy xuồng gầm rú, y hét lên một tiếng dài, xả niềm uất hận. Y đã xin phép trung tá chỉ huy, cho y được quăng dây sang tầu địch, quấn mìn quanh người mà bắt chúng sửa mũi tầu. Y nhớ trong Đông Chu, Mao Toại sức trói gà không nổi, đi sứ bị làm nhục mệnh vua, đã rút dao găm sấn đến vua Tề mà quát to lên rằng, trong ba bước chân, máu của thần có thể vấy bẩn hoàng bào của bệ hạ. Với kẻ thù cậy mạnh, phải áp sát mà đánh, đế vương cũng phải sợ nữa là đám trẻ nít cậy đông. Cái trừng mắt đã ngăn y lại, không cho làm Mao Toại.

*

*     *

Nhưng Chẩn đã thành một Mao Toại không lâu sau đấy, cố nhiên là theo một kiểu cách khác hẳn.

Chẩn được cẩu cả xuồng lên tầu, chạy xuống phía Nam. Đi hơn một ngày đêm thì nhìn thấy một hải đội thiếu của nước ngoài neo đậu ở thế trận có thể yểm trợ lẫn nhau. Hai tầu ngư lôi hai bên, một tầu chiến chỉ có pháo nhỏ và lính lố nhố trên boong, đậu ở giữa. Cách đấy không xa, một giàn khoan dầu khổng lồ lấp lánh ánh bạc đã cắm chắc xuống đáy. Con tầu của Chẩn nhanh chóng đứng vào đội hình cạnh ba tầu khác. Chỉ nghe tiếng máy tầu gầm gừ trong sự im lặng thù địch. Chẩn nghe có tiếng ngoại quốc. Là băng cassette tiếng nước ngoài đang bật, cứ đọc đi đọc lại lời khẳng định chủ quyền, yêu cầu tầu nước ngoài cùng các phương tiện chiến tranh và các phương tiện khác không được xâm phạm trái phép; cần tránh ra hải phận quốc tế. Một sự kiên nhẫn đến khó chịu, nhưng chính Chẩn cũng biết rằng không thể manh động. Phía bên kia cũng ra rả đáp lại, cũng khẳng định chủ quyền suốt hai ngày ròng rã. Tối ngày thứ ba, các phân đội đặc công được lệnh lên gặp hải đội trưởng nhận nhiệm vụ. Nghe xong, Chẩn xin có ý kiến:

– Đề nghị đặt trên bàn của tên chỉ huy hải đội địch một bức thư bằng hai thứ tiếng. Đúng giờ G, thủ trưởng vừa thông báo thế trận, vừa mời đọc thư, vừa mời người sang nhận lại lá cờ cắm sai chỗ. Năm phút sau, những người nhái sẽ đồng loạt trồi lên mặt nước.

– Ai có thể đặt một bức thư như thế lên bàn chỉ huy hải đội địch?

– Tôi. Hai đêm qua tôi đã quan sát kỹ lịch gác và phòng thủ. Đây sẽ là đòn bất ngờ gây choáng.

– Đồng ý. Nhưng tầu địch dùng khoá từ, cài then trong không dễ như con tầu đồng nát dùng để tập của đồng chí?

– Tôi cũng đã quan sát, khoảng mười giờ đêm, cửa buồng chỉ huy bật sáng; buồng vệ sinh bên ngoài cũng bật sáng ngay sau đấy. Sau đó, hắn còn vòng ra sân boong, làm mấy động tác thể dục, rồi mới chui vào phòng. Tất cả hết ba mươi phút, mà tôi chỉ cần ba mươi giây.

Đêm ấy, viên chỉ huy nước ngoài còn mất thêm một khẩu súng tay mới coóng, nó là thứ ngoài kịch bản. Khi viên chỉ huy đi ra đi vào, hết người nọ người kia được triệu tập đến phòng chỉ huy, cũng là lúc hắn được mời đọc thư. Bức thư đại lược như sau:

Tôi biết con trai của ngài đang học lớp mười hai ở thành phố quê hương, nếu nó được ngài cho xem hải đồ quân đội nước ngài hiện sử dụng, nó sẽ bảo bố nó đang làm một việc hết sức hoang đường; hải phận của một nước không thể cách mép thềm lục địa của nước ấy đến 800 hải lý. Ngài có 3 giờ kể từ 8 giờ sáng nay để rút khỏi hải phận Việt Nam trong an toàn và còn có thể giữ được thể diện. Khi rút, các ngài cần liên lạc để chúng tôi cho gỡ mìn khỏi chân các giàn khoan.

Viên thượng tá hải đội trưởng ngước nhìn lên đỉnh giàn khoan, lá cờ đã không còn ngạo nghễ bay như mấy hôm nay. Y đành xuống thang, còn dùng đại từ nhân xưng thân thiện:

– Các ngài hiểu nhầm. Chúng tôi được lệnh tháp tùng tầu kéo giàn khoan, đang đi thì xẩy ra sự cố về phao, đành neo lại để sửa. Yêu cầu các ngài tháo mìn và trả cờ để chúng tôi lên đường.

– Không cần. Các ngài cứ bơm cho các chân giàn khoan nổi lên, bộc phá sẽ ở lại, chúng tôi cho lấy lên sau. Còn cờ thì mời các ngài cho một người bơi xuồng sang lấy.

Khi người lính đưa hai tay nhận lá cờ được gấp phẳng phiu trên cái khay nhôm, trung tá hải đội trưởng còn đặt lên đó khẩu súng ngắn mà Chẩn đã lấy đêm qua. Ông cảnh cáo Chẩn, không nên dồn thể diện của bất cứ ai đến bước đường cùng, đặc biệt là với một quân nhân.

*

*    *

Thấm thoắt thoi đưa, bọn Chẩn đã ở Trường Sa đủ dài để trên tính chuyện thay quân.

Vậy là chiến tranh vẫn chưa bùng ra như những ngày đầu Chẩn có mặt trên đảo đã nghĩ, tuy sự thù địch vẫn rình rập và vẫn còn nguyên đấy những toan tính xâm phạm.

Xe ca đổ quân xuống sân lữ đoàn bộ, nhìn toàn bộ sỹ quan chỉ huy đều xuống sân đón lính với nét mặt hân hoan, Chẩn thở ra nhẹ nhõm. Nhưng lúc bắt tay Chẩn, thượng tá Quân bỗng hỏi:

– Cậu có nét mặt đầy âm mưu, có chuyện gì vậy?

– Không, thưa thủ trưởng, có nhẽ mặt của thằng thèm vợ đấy thôi.

Quân nói to:

– Toàn phân đội được nghỉ ba ngày về thăm gia đình, tính từ sáng mai. Còn bây giờ, về đơn vị trình diện và…nhậu! Hôm nay lữ đoàn thịt lợn, ngả bò mừng các đồng chí.

Nhưng Chẩn không nhảy ùa xuống sông Giá hiền hoà như y dự định. Y sang nhà gửi xe, bơm xe, kiểm tra xăng dầu xong thì phóng lên chùa. Sư Tịnh Châu bèn kết thúc buổi kinh sớm hơn thường lệ, quay về phía y:

– Tôi có nghe các bác vừa đi xa, lập được công trạng lớn. Mùi nắng gió đã đành, lại còn toả đầy mùi lo lắng, là cớ làm sao?

– Bạch thầy, những tháng ngày trên đảo con đã rèn cho mình một nghị lực kiềm chế, tất cả là nhờ ở sư thầy. Có cân rong câu này con xin biếu thầy để tạ ơn, lại có mấy phẩm oản bánh đậu xin thầy cúng Phật rồi chia cho các cháu.

– Bác vẫn dấu nhà chùa, bác lo lắng gì vậy.

– Vâng, đúng thầy là thánh sư. Con có thằng cháu lớn không chịu học, bảo học giỏi chỉ làm cấp dưới; có thằng bé bị lũ nghiện trong làng sai đi mua heroin, không đi thì chúng nó đánh; vợ chồng có hai sào ruộng, bị lấy ra một sào làm khu công nghiệp. Con muốn mua nhà ở đâu đây, hai thằng con nhờ sư thầy cứu độ, hỏng đến nơi rồi thầy ơi.

Nói đến đấy, Chẩn bỗng nấc lên, nước mắt giàn giụa. Sư lựa lời khuyên giải rồi nói:

– Bây giờ đâu chả có chùa, chùa làng không có thì chùa xã, thí chủ nên bảo mẹ các cháu năng đưa các cháu lên chùa.

Chẩn bật khóc to hơn, khóc thống thiết rồi khóc nỉ non mặc cho sư Tịnh Châu và các sư nữ, các tiểu trố mắt kinh ngạc. Y nói:

– Khốn nạn. Làng tôi cũng có chùa đấy chứ, nhưng sư ông thì chủ yếu hành nghề bói toán, nổi tiếng hàng tỉnh về cho số đề, năng đi cúng giải hạn, cúng đám hiếu, đám tạ mộ còn hơn cúng Phật; sư cô thì xe máy Spacy chạy vè vè, máy điện thoại Nokia cả chục triệu, nhắn tin nhoay nhoáy bằng cả hai tay.

Ba ngày sau người ta thấy một chuyến xe tải chở gia đình nhà Chẩn đỗ lại sân đội 5, vợ con y mặt méo như bị rách, mắt còn ngấn nước khô.

    • How
    • Tháng Năm 4th, 2010

    Tội nghiệp bác Chẩn!
    Tui chẳng tìm thấy vai trò nhiệm vụ hậu phương nào của “Chẩn phu nhân” trong khi phu quân nàng ấy xuất sắc chiến đấu ngoài tiền tuyến cả. hu hu
    Dường như chỉ đồng đội là có quan tâm tới bác Chẩn còn cả xã hội thì …đứng ngoài!Đúng là vừa mắc nợ nước vừa nợ nhà mà!

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 4th, 2010

    Ngồi trong phòng lạnh thì bịa về những thứ tít ngoài biển sao được ?

    • Bùi Ngùi
    • Tháng Năm 4th, 2010

    Cha nội Tầm Vông xu tầm ở đâu cái câu chuyện là lạ, ngồ ngộ mà nói thiệt đọc lên cũng thấy chút tự hào về những đặc công thủy. Bùi không nghĩ chúng ta lại sáng chế ra những hình thức đấu tranh giữ đảo tuyệt như thế. Bùi trước giờ cứ tưởng tượng giữ đảo là phải có nhiều tàu to, vũ khí hiện đại chứ đâu ngờ lại dùng Yết Kiêu binh mà lại hiệu quả như thế.

    Giữ thì cực thế nhưng nếu để mất dễ dàng sao hỏng buồn được. Bùi tui phục mấy tay đặc công biển này quá xá. Trong truyện không nói rõ chuyện đãi ngộ gia đình họ như thế nào. Nhưng nghe mô tả chuyện xây chùa, thờ tự, chuyện lấy đất làm KCN ở quê nhà họ sao cũng giống tình hình ở trong nam này quá. Phân công nhiệm vụ thôi sao thấy những người cùng tham gia trong 1 chế độ đã có sự bất công quá rõ ràng. Nếu chọn giữa 2 thứ: đối đầu nguy hiểm với giặc và ngồi trên cao cai trị dân thì chắc đa số các quan chọn cái thứ 2, cái còn lại chắc không nhiều lắm.

    Tóm lại, chuyện này đọc được đó cha nội Tầm Vông.

    • Thu N
    • Tháng Năm 4th, 2010

    Ủa, sao bác Vông xấu xa lại xoá bài “Gửi Siêu nhân IT” ? Bác phải tôn trọng công sức mọi người cmt ở nhà bác chứ.
    Nó tồn tại để sau này phần lịch sử viết về hành trình đi đến với tự do ngôn luận của Việt Nam trên Net gian nan dư thế nào chứ. Hix ! Lúa quá bác ạ.
    Mở nó lại đi bác !

    – – –
    Bài đó chỉ ẩn chứ không bị xóa. Đây là câu chuyện của Osin. Bài viết đó hiện diện cũng đủ lâu với mong muốn Osin sẽ quay lại và Osin cũng đã có câu trả lời với mọi người rồi. Còn ai cần nghiên cứu lịch sử thì cứ liên hệ Tầm Vông để được cung cấp đầy đủ.
    Chuyện về các Quân Cờ Đen cũng gần như đã ngã ngũ và họ cũng không còn “chọc phá” ai nữa. Có lẽ cũng nên khép lại chuyện đó để hướng tới tương lai. Nó cũng giống như bài liên quan tới Ngô Minh Trí vậy Thu N.
    Tầm Vông

    • Khách vãng lai
    • Tháng Năm 4th, 2010

    Từ nhà Bọ Lập:

    “Thôi thì, đúng là tứ cố vô thân, nhìn về phương Bắc là kẻ thù truyền kiếp (cái nầy là được học chính trị từ mấy chục năm trước hẳn hoi đấy nhe), nhìn về phương Tây thấy nó chẳng thương gì mình (là kẻ thù trực tiếp và lâu dài, nó cũng muốn mình tan cho khỏi gai mắt nó), nhìn về phương Đông, phương Nam là biển, nhưng biển thì đang bị chiếm đoạt… Chỉ còn hai thằng bạn khố rách áo ôm, một thằng là Chí Phèo, một thằng là Binh chức…”.

    Thương cho dân mình !

    Mấy cụ chả nhao nhao đòi làm thân với Mỹ đi ! Con thấy nhiều lần các cụ cứ phân tích thân với Mỹ thì mất đảng, trhân với Tàu thì mất nước… mà thấy thương các cụ.
    Bằng chứng này rõ ràng nhé ! Các cụ có chưởi thì mỏi mồm các cụ thôi. Bọn Mỹ nó còn cười cho nữa đấy.
    Vì về quyền lợi thì Việt Nam là con muỗi suy dinh dưỡng so với con Voi múp mụp Tàu ! Nó chọn voi hay chọn muỗi ?

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Cầu Cần Thơ xây xong…Chưa!?

    http://vn.360plus.yahoo.com/blogger_viet/article?mid=57486

    Rác, rác và ngập đầy rác và “Tận dụng cả ô gờ của mặt cầu để làm hố chứa rác.”

    Các “ô gờ” cực kỳ nguy hiểm trên mặt cầu này sẽ là một cái bẫy chết người dành cho bác bác tài nào nhẹ non tay lái xế.

    Qua tấm ảnh trên, cho thấy Cầu Cần Thơ đã chưa hoàn toàn xây xong. Tại sao phải mừng…trể hơn dự kiến khi mà mặt cầu vẫn còn bao nhiêu hầm lổ cần được trám lại? Chuyện thật khó hiểu! Ban quản lý dự án cho công trình này có câu trả nhời như thế nào đây? Chắc chắn là không do “Tròi làm cơn mưa giăng giăng” rồi.

    • Thu N
    • Tháng Năm 5th, 2010

    ~TÁI BẢN NHỮNG LỜI VÀNG NGỌC CỦA THU N:mrgreen:,😀 ~

    (há há há… iem đang hình dung ra vẻ mặt tức tối của một số người ghét iem. Kệ nhé, các bạn yêu !😉 ).

    Thấy nhà mình đang chú ý đến báo giới, em xin nhắc lại những ý mà em đã viết nhiều lần . Ai đã đọc nhiều rồi thì cũng cứ phải đọc lại cho nó thấm. .. Há há há…

    – Họ, những nhà báo chuyên làm nhiệm vụ vỗ tay cho chính quyền là những người góp phần tích cực làm nên sự trì trệ, tụt hậu hiên nay. Họ rất kém môn số học. Cụ thể là phép tính cộng. Cộng toàn số dương, năm nào, ngành nào, chủ trương chính sách nào của ta đều sáng suốt, đạt được thành tựu tốt nhưng kết quả tổng số thì lại là số âm😥 . Những người lớn tuổi trong gia đình iem bẩu rằng có những đề tài, những báo mà mấy chục năm nay vẫn y nguyên, trừ đưa vào vài từ mơi mới.
    Tiếc rằng không phải chỉ là các nhà báo lớn tuổi mà các nhà báo trẻ tuổi cũng nhiễm bệnh viết theo lối mòn, viết theo chỉ thị, viết để hô hào tâng bốc.

    (be cont..)


    Gọi là “Ăn mày dĩ vãng” cho nó sang.
    Tầm Vông

    • Hiep si
    • Tháng Năm 5th, 2010

    http://www1.voanews.com/vietnamese/news/vietnam/phong-van-dai-su-michalak-05-01-2010-92576674.html

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 5th, 2010

    http://tuanvietnam.net/2010-01-29-loat-bai-dang-phai-la-dang-cua-dan-toc-

    Nêu vấn đề thì trúng , đúng, hay nhưng không mới. Ăn nhau là ở việc làm. Hô hét một đằng, làm một nẻo hoặc không làm thì hô cũng bằng thừa.

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @Hai Mỳ
    Đề tài này cũng khá…xưa, nên Cái Mén của Bác sáng sớm đã gào, giữa chừng ruột gan cào cấu quá nên ra ngoài kiếm xực tô cháo lòng. Nãy chừ cũng chưa thấy về.

    • Thu N
    • Tháng Năm 5th, 2010

    “Trò được thoải mái trao đổi, tranh luận dân chủ, không chút e ngại với thầy cô với phương châm: nghi ngờ chính điều thầy dạy mình. Đó là không khí học ở Trường THPT Chuyên ĐH Sư phạm Hà Nội.”.

    http://vietnamnet.vn/giaoduc/201005/Tro-thi-phai-nghi-ngo-thay-ro-chua-907942/

    Há há há… Cái ni em được học từ lâu, đã thực hành và cũng hô hào mọi người làm theo mãi rùi. Giờ Việt Nam mình mới hô hào. Nhưng muộn zẫn còn hơn không .
    Đừng vội coi thường các em nhỏ. Nhiều khi người già vẫn không “chín” bằng tuổi trẻ mô. Vậy nên đừng cho rằng còn ít tuổi thì không được phản bác người lớn. Phải xem ý kiến đó có cái già dặn của kiến thức, của phương pháp tư duy khoa học hay không chứ đừng soi tuổi tác người ta .
    Iem đảm bảo, thỉnh thoảng iem già hơn bác Vịt vàng đáng yêu của nhà mình là cái chắc.. Há há há…

    ***
    Mời quý bà con nghe bản nhạc trên cả tuyệt vời này để bớt bức xúc và tiếp tục chiến đấu cho một ngày mai tươi sáng (eo, văn vẻ wá !):

    http://hehemetal.com/news/cam-nhan/a-sailorman-s-hymn-khuc-tinh-ca-cua-em-voi-bien-va-anh

    ***

    Bác Vịt thấy đúng là em tuyền nói nhời vàng ngọc không ?
    Bác cứ chờ, iem sẽ đăng đàn tiếp…Hehhheeee…Giờ phải đi măm đã😉

    – – –
    Đừng tham nhiều link quá, bị WP chặn ráng chịu.
    Tầm Vông

    • Thu N
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Bác Vông lấy cmt của iem ra và trả lời e- mail đê !

    – – –
    Trả lời ai? Email nào? Không hiểu!
    Tầm Vông

    • Thu N
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Uả, zị hổng phải địa chỉ mà em nhớ mang máng thế này à?

    tamvongvn@yahoo.com.vn

    Chết cha rùi ! Bao nhiêu nhời đường mật lại gửi cho người lạ …😳

    Bác Vông dễ thương tuy rất xấu xa gửi cho iem theo Email này nhớ. Thanks !

    – – –
    “Bác Vông dễ thương tuy rất xấu xa” vậy cuối cùng là người tốt hay xấu đây Thu N?
    Tầm Vông

    • Bùi Ngùi
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @Thu N

    Em Thu N gửi “bao nhiêu lời đường mật cho người lạ” vô đó là đúng rồi. Địa chỉ mail đó hình như của cha nội Thích Nhập Siêu thì phải.

    Nếu muốn mở rộng giao lưu kết bạn mà không “quan trọng hóa tuổi tác” thì gửi theo 3 địa chỉ dưới đây:

    howareyoutoday@gmail.com (của Mr How)

    daibanggianai@yahoo.com (của Mr Vịt)

    buingui@gmail.com là của mình đó.

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @Thu N
    Còm trên của Cô Cô hoàn toàn chính xác. Có nhẽ Vịt tui chỉ thua Cô Cô ở tuổi đời cách mạng.

    Lý lịch đoàn của Vịt tui: kết nạp vào cuối thập niên đầu của thiên niên kỷ thứ Ba.

    Lý lịch đảng: Theo chủ nghĩa xét lại. Đối tượng rất có cảm tình và cần được tận tình giúp đỡ của đảng bộ cấp cao.

    Cần phải nghiên cứu thêm về

    Bolshevik: Đường Về Nguyên Tổ và

    Bolshevik: Những ngày còn lại.

    (Đó là lời phê-ghi chú của ông chủ tịch chi bộ đảng bàn tròn tại địa phương dành cho Vịt tui)

    Cảm ơn Cô Cô nhiều, đặc biệt là bài hát trên, lời êm dịu mà các khúc dạo đàn nghe rất hay.

    – – –
    Vịt à, Thu N đang mở chiến dịch thu gom đó. Mấy bác liệu mà giữ mồm giữ miệng. Trong bản “danh sách của Schindler” mà Thu N nhá nhá cho mình xem thấy có mấy người quen quen:
    Đầu hàng là bác Vịt, How, NNAD, Bùi Ngùi, HaiMy, Hiệp Sĩ cuối danh sách là Tầm Vông
    Tầm Vông

    • How
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Hai Mỳ :
    Nêu vấn đề thì trúng , đúng, hay nhưng không mới. Ăn nhau là ở việc làm. Hô hét một đằng, làm một nẻo hoặc không làm thì hô cũng bằng thừa.

    Thưa thầy Hai Mỳ,
    Thầy từng bảo HHHG là thực ra chỉ cần hy vọng người tài đức(không nhất thiết là đảng viên) ra phục vụ đất nước nhưng nào cơ chế để điều đó được thực hiện nếu không phải là “đa đa”?
    Thầy sốt ruột quá chừng chừng nhưng chỉ cần nhận ra vấn đề thì thầy lập tức sẽ thấy “Hô hét một đằng, làm một nẻo hoặc không làm thì…rất trúng,không hề thừa đâu ạ!
    Kính thầy.

    – – –
    Bác How vô đây bằng xe bus, xe bò, tàu cánh ngầm hay … xe ôm vậy? Thôi bỏ cái lưỡi cày ở ngoài cửa đi ông. Cái mặt vốn hầm hầm “bẩm sinh” mà tay còn lăm lăm vũ khí thì ai dám nói chuyện tử tế nè.
    Tầm Vông

    • How
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Bùi Ngùi :
    Nếu muốn mở rộng giao lưu kết bạn mà không “quan trọng hóa tuổi tác” thì gửi theo 3 địa chỉ dưới đây:href=”mailto:howareyoutoday@gmail.com”>howareyoutoday@gmail.com (của Mr How)

    Không à nhe bác Bùi!Tui tử thủ ở đây vì tui đã có em Mai Lan tình thương mến thương ,dịu dàng thuỳ mị.Không đi ,không đi!
    Bùi còn nợ hết thảy tụi tui bài gì hay mà vui lắm nữa đó.Tui chờ sắp rụng rún rồi!

    – – –
    Ah, thì ra bác How vô đây tìm ông Bùi Ngùi đòi nợ. Làm hết hồn à.
    Tầm Vông

    • How
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Các bác ạ,
    Tại sao mọi người “nhạy cảm” với từ chính trị?Vì người ta cứ chụp bừa “phản động” lên những ai nói đến các vấn đề hoặc có ú ớ,thâm chí ngủ mớ kêu lên 2 chữ chính trị!Vậy thì không ớn mới lạ đó.
    Nếu cứ gắn “chính trị” với những câu chuyện trò qua lại thì chẳng lẽ biến tất cả các quán xá thành quán cafe chính trị;nhà hàng -khách sạn chính trị( vì các bố quan chức cũng họp hành ở trọng đó nhiều lắm chứ đâu?) rồi cho đến cơm trưa chính trị; ngả tư ,ngả 3 chính trị tuốt luốt vì cánh xe ôm cũng bàn bạc e là sôi nổi và thẳng thừng hơn ở blog bác Tầm nữa đó.
    À ,còn blog bác Tầm e hèm chối đây đẩy không hề là blog chính trị,…chỉ là nơi lưu giữ truyện VNKK ! hahaha.Dường như chỉ có How tui là còm về truyện nhiều nhất,còn các bác còm dìa cái gì?và nếu vậy thì sao Cô Cô còn ở đây?Cô cô ở đây để làm gì?chờ săn sóc tụi này chắc?hahaha
    P/S: bác Tầm tịch thu danh sách Schindler đó liền cho tui!gạch tiêu đề, ghi thành…xoá đói giảm nghèo hay liệt sĩ gì gì cũng đc!hahaha

    – – –
    Báo cáo bác How!
    Đã cho người đột nhập phòng … the của Thu N để sửa danh sách Schindler thành danh sách được ân xá dịp Quốc Khánh 02/09 rồi. Bác cứ yên tâm nhé.
    Bác à, Blog này nơi lưu giữ truyện VNKK là đúng đấy nhá. Mọi người ghé đây chơi họ nói cái gì mà “nhà nước không cấm” là quyền của họ.
    Tầm Vông

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Ông How, “Đa đa” là chuyện chắc chắn phải đến nhưng lúc này chưa có cơ hội. Muốn vào tù thì đòi “đa đa” gắt gao nhá. Tôi cứ liệu cơm gắp mắm. Những gì trong tầm tay thì làm. Những chuyện không thể có thì nói cũng chỉ là để xả stress thôi. Ông Dương Trung Quốc không phải đảng viên đó. Có sao !

    Hô hét cần nhưng quan trọng là phải hành động. Nói mà không làm con cháu chúng coi thường cho.

    Báo chí đang ầm ĩ về vụ hành hung cháu bé 14 tuổi. Thấy mà bực.
    Thay vì vận động những thứ chung chung, làm lễ lạt hoành tráng thì nên cử cán bộ xuống địa phương phổ biến về kiến thức pháp luật, để người dân hiểu đánh người, phá đường tàu, phá cầu lấy đinh bùloong, ném đá lên tàu là vi phạm luật pháp, thì sẽ tránh được những chuyện đáng buồn mà ta thấy đầy rẫy hiện nay .

    • Bùi Ngùi
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @How

    Cha nội nầy hỏi lạ? Em Thu n vô đây là để kiếm chồng vì chỉ những blog nào hay trao đổi chuyện chính trị thì trai mới nhiều.

    @Thu N

    Bùi anh có nói gì đâu sao em nỡ cho Bùi anh vô danh sách Schindler vậy cưng? Đầu têu ở đây chỉ có cha nội Vịt thôi. Lễ vừa rồi Bùi đi theo, chả bắt cầm cờ chữ LY quơ mõi tay gần chết mà chỉ uống có 1 ly nước mía. Làm CM gì mà bèo thấy ớn luôn

    • Bùi Ngùi
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Bớ cha nội Tầm Vông.

    Sao dạo này tỉ lệ còm bị kiểm duyệt hơi bị nhiều à nghen. Bùi ghét cái câu này:

    “Phản hồi của bạn đang chờ được xét duyệt.”

    – – –
    Yên chí đi, Vàng, USD lên hay xuống gì cũng không ảnh hưởng tới tỉ lệ còm bị kiểm duyệt hết Bùi à.
    Tầm Vông

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @Bùi Ngùi
    Lạy ông con ở bụi nầy nè tía. Khổ cho Vịt tui quá đi, cho tía cầm cái ly…nước mía để giải khát thế mà tía bẩu Vịt tui cho cầm cờ có hình cái ly. Cờ đó chỉ có ở điện Vatican, nếu tía Bùi Ngùi muốn tu thì vô nhà thờ làm cha, còn muốn học khôn ra thì phải làm càn, tức là làm cách mạng như Cô Cô Thu N vậy đó.

    He he he, hỏi nhỏ nè, Ông Bùi Ngùi vô chùa nào để học khóa xem bói thần tốc vậy? Nhớ chỉ cho Vịt tui địa chỉ để tầm sư nghen, dạo này làm ăn ế ẩm nên đổi nghề coi quẻ là dễ kiếm chác. Quan lớn, quan bác đều phải nghe lời lệnh bà bà nên học thêm cái nghề sủ quẻ là có mòi lên hương, tệ lắm cũng có vài nải chuối hay vài quả quít cũng có thể qua ngày.

    @Hai Mỳ
    Bác Hai Mỳ lại làm Vịt tui bị dao động rùi. Cách làm của Bác là chắc ăn như bắp, là liệu cơm gắp mắm. Cơm no thì cầm phảng phang liền, có cuốc dùng cuốc, có cày cùng cày, và cày sâu thì lúa mới tốt đó ạ. Vịt tui nguyện sẽ đi theo Bác để học khóa gieo trồng.

    Còn vụ đứa trẻ 14 tuổi bị hành hung, Vịt tui nghe nói là sợ thương binh xã hội có hứa nuôi dạy em này đàng hoàng cho đến tuổi trưởng thành, tức là tròm trèm khoảng bốn năm nữa rồi đưa em đi…xuất khẩu lao động đó ạ. Cố tránh vỏ dưa để rồi trượt phải vỏ dừa, bác mất nó cũng bị bố bỏ bê. Khốn nạn thiệt.

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @How
    Hình như Ông Bùi Ngùi hứa tặng Bác HOW bài này nè. Nghe xong xin Bác đừng trầm mình ở cầu Kiệu nghen Bác.

    http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Trong-Tam-Mat-Doi-Truong-Vu.IWZABCUD.html

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Mén nhắc đến tuổi tác thì tôi cũng muốn bổ sung vài câu thế này. Văn hoá Đông phương của ta là văn hoá trọng tuổi tác. Các cụ hay nhắc: “Triều đình trọng tước, hương đảng trọng xỉ” . Đây chính là đạo đức Nho gia được xã hội phong kiến duy trì nhằm thiết lập tôn ti trật tự xã hội . Việc đề cao tuổi tác có mặt tích cực ở phương diện đạo đức nhưng nếu cứ cứng nhắc áp dụng thì nó cũng sẽ kìm hãm sự phát triển của xã hội.
    Quyền tôn trọng mỗi cá nhân như một cá thể có quyền tự do suy nghĩ và phát biểu ý kiến của mình không có điều kiện kèm theo là tuổi tác, quyền được khác biệt với mọi người, có cái tôi riêng chính là nền tảng xây dựng một xã hội dân chủ đúng đắn.
    Tôi nghĩ xã hội ta nên khuyến khích lớp trẻ nêu quan điểm riêng, phản biện lại cha anh. Không thể coi mình “có kinh nghiệm” mà bao sân, áp đặt tất cả …

    • How
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Bùi Ngùi :

    Cha nội nầy hỏi lạ? Em Thu n vô đây là để kiếm chồng vì chỉ những blog nào hay trao đổi chuyện chính trị thì trai mới nhiều.

    Bác Bùi à,
    Đã nói rồi ,bác Tầm dị ứng với từ chính trị lắm.Phải nói là trao đổi “chuyện không cấm”,hahaha.
    Cũng như ở Đà Nẳng,cái Casino Crowne để đánh bạc to đùng với đủ kiểu quầy đánh bạc trong đó,vậy mà cấm tiệt gọi là đánh bạc,phải gỡ chữ Casino,phải gọi là “vui chơi có thưởng”!
    Tương tự,gọi bác Vịt nghe “tình cảm” hơn ,gần gủi hơn là bác Thiên Nga.Ngộ vậy á.
    Uống nước mía mà chê bèo hả?vậy là bác chưa nghe từ “đặc sản TRÀ ĐÁ …BÁCH kHOA” mới ghê chứ.hì hì..

    – – –
    Ừ, thống nhất gọi là bàn chuyện không cấm đi nha. Bác How xỏ xiên Tầm Vông hoài nhưng mà nghe cũng hay đó
    Tầm Vông

    • Bùi Ngùi
    • Tháng Năm 5th, 2010

    @Ù ù cạc cạc cạc & How

    Bùi tui nói tới cây Cờ Quẻ Ly đó cha nội Vịt. Cờ này do chính phủ ông Trần Trọng Kim chọn khi lập chính phủ năm 1945 đó. Định làm Tôn Tẫn giả điên qua ải giống cha nội How hả.

    Đánh lận chữ nghĩa khi người ta không muốn quang minh chính đại. Giờ có nhiều hình thức cờ bạc nhưng gọi bằng những cái tên nghe thật … hợp lòng dân như : Xổ số kiến thiết, trò chơi có thưởng…

    • Lạc đường
    • Tháng Năm 5th, 2010

    Chủ nhà tại sao không tham gia bình lọan ?

    – – –
    Bạn xem các dòng chữ in nghiêng dưới các cmt là ít hay nhiều?
    Tầm Vông

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 6th, 2010

    @Bùi Ngùi-HOW

    Rõ ràng là Vịt tui đưa cho tía cây cờ có quẻ Càn, có từ thời của cựu Hoàng Bảo Đại. Cây cờ này, là cây cờ lệnh của Cô Cô Thu N ban tặng cho Vịt tui, nhờ tía cầm giúp có một chút thôi thế mà cũng bị mấy thằng con nít ranh chơi ống thục, bắn nát giữa đoạn của cây que giữa. Đúng là ý giời để cho Vịt tui và tía Cạn Ly lần nữa nghen.

    @BÁC HOW,

    Bộ Bác muốn đày Vịt tui đến miền Tây Bá Lợi Á hử? Việt Nam ta làm gì có thiên nga? Hy vọng là Bác cũng như Lão Tầm Vông gõ nhầm, có thể nào là…tiên nga hay không? Giữa vịt và tiên nga cũng có mối liên hệ khắn khít được ghi trong một chuyện cổ tích của tây phương (chuyện gì nhể? Lâu quá không đọc nên quên rùi.)

    Riêng Vịt tui, nếu thế, qua chuyện gõ nhầm tai hại của Bác và Lão Tầm là một tai nạn có thể bức tử Vịt tui. Vì người có thể hoán chuyển giới tính, còn vịt thì không. Huống chi, tiên không có giống…liền ông.

    Xin trả lại tui cái tên của vịt.

    Vái chào mấy tía Vịt dzìa chuồng đây. He he he.

    • How
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Ba bác Bùi-Vịt-Tầm, :

    Hình như Ông Bùi Ngùi hứa tặng Bác HOW bài này nè. Nghe xong xin Bác đừng trầm mình ở cầu Kiệu nghen Bác.

    Nhiệt tình tặng nhạc và thương cảm cho tui thì xin nhận hết và cảm ơn nữa ,nhưng mặc dù bào chữa tận tình cũng không thể nào thay đổi đc cái thông điệp vô cùng thương tiếc báo tin cho các em chân dài chân ngắn đang nhắm nhe ái mộ How tui(tự tin ớn chưa mấy cha?) rằng:
    “Từ khi biết nhớ, biết thương rồi yêu
    Là khi biết đau, biết khổ… ĐA chiều!
    Người đời điêu ngoa, gian dối
    Ước hẹn phù phiếm xa xôi
    Có chăng chỉ là mơ thôi.” Vậy là lợi hay hại?
    .
    Sẵn cũng nói trong những chuyện “không cấm” đc bác Tầm cho phép còn có cả “chuyện yêu đương” nhưng chúng ta hầu hết đều ái ngại !hehe ta chỉ việc đổi tên cho tế nhị hơn là ổn liền:”Giao lưu có thưởng”(còn đc thưởng gì thì mạnh ai nấy biết,các bác nha!)
    P/S:
    Của Bùi mà sao Vịt đem tặng How ?vậy có khác gì mượn hoa cúng Phật?cấm đem tiền của người khác làm từ thiện nghe cha nội!Nói tới Vịt là nói tới …Úc.Mà ở Úc Thiên Nga cả đống ,cả thiên nga đen cũng có,đâu cứ phải Tây bá Lợi Á hay Canada mới có.Đời tui chưa từng đày ai bao giờ nhe!hahaha
    Tên Vịt của bác có một lịch sử hoành tráng ra phết nhe bác!ban đầu là “Ù ù Cạc Cạc Cạc” nhưng là do bác khiêm tốn mới vậy.Khi bác Siêu trả lời bác ,gọi tắt là 2 Ù 3 Cạc!Tui cũng bắt chước gọi vậy nhiều phen.
    Đùng một phát,Cô cô gọi vắn tắt hơn nữa:Vịt!–>Tui thấy kết cái tên này lắm.

    • Mai Lan
    • Tháng Năm 6th, 2010

    How chàng ơi, được chàng khen là dịu dàng em thấy vui nhưng k dám nhận. Thực ra là em chỉ dịu dàng hơn khi biết anh vì em mà bớt nhậu hơn đó thôi. 100% sự thật. Phụ nữ rất ít người hiền. Chỉ tuỳ hoàn cảnh, tuỳ người biết che đậy thôi.
    Em nói rồi, nhiều chị em trước mặt anh em thì đều làm những con bồ câu dễ thương, nhưng giữa nội bộ hay với xã hội thì sợ lắm. Ngược lại, có những người mà họ cứ ào ào quát tháo nhưng họ lại là người tình cảm, nhân hậu thật sự. Đời là thế, chàng ơi.

    • Mai Lan
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Cuộc sống của lính đảo xa, lính biên phòng, giáo viên miền núi .v.v. không là điều qat của những người ngồi vẽ ra các lễ hội tiêu tiền bạc tỷ.
    Thế thái nhân tình mà ! Họ có quyền lực nên họ làm gì, thuyết minh gì cũng được.

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 6th, 2010

    @How
    Bác HOW sao mà khai pháo…sớm thế!

    Ở Úc, Vịt tui thấy cũng có thiên nga, duy chỉ có màu lông là đen thùi lùi, chúng lặng lẽ bơi trên những dòng sông thật đẹp ở thủ phủ Perth bên Tây Úc. Vịt tui có ghé qua một lần cách đó vài năm, dân đại phú ở vùng đó nghe nói nhiều lắm.

    Vịt tui đang đọc để tìm thêm tài liệu trên mấy tờ báo của Úc. Thu thập xong Vịt tui sẽ gửi đến Bác và các Bạn sau. Nay thì thở còn không nổi nữa, giấy tờ chất cả mấy chồng. Nhìn mà thấy chán. Giá như học được cái quái chiêu “làm thì láo, báo cáo lại hay” của các đơn vị hành chánh, hay các tập đoàn của ta thì đỡ biết bao? Ăn cơm chúa phải múa tối ngày, huống chi là chủ cả nó cho toàn quyền làm việc nhưng còn các bản báo cáo thì cần phải minh bạch, rõ ràng. Thế mới khổ.

    Còn chuyện “mượn hoa cúng Phật” thì cũng giống như câu sau trong một bài hát rất giật :

    “Dốc hết tình này ta trả nợ đời…
    trả hết, trả hết…tình còn như không.” He he he.

    Chúc Bác một ngày vui.

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Bài của ông chuyên “vạch áo cho người xem lưng” VTN là thông điệp ẩn gửi đến nhiều người, không chỉ ông P:

    – — 000000 ————

    Cả về tài năng lẫn đức độ, tiến sĩ P. vốn được cả giới kính phục. Ông thường có ý kiến độc lập về các vấn đề khoa học,và không bị tiền tài danh vị khuất phục. Ấy vậy mà sau một vài chuyến đi nước ngoài, trở về ông khác hẳn. Cũng xông ra ăn theo nói leo như mọi người. Cũng dông dài kiếm tiền. Lúc này cái uy tín cũ giúp nhiều cho ông. Ông liên tục xuất hiện trên các diễn đàn. Những người không thạo chuyên môn rất phục ông. Nhưng trong thực tế,về mặt khoa học, ông đã là một con người khác hẳn. Lần hỏi ngọn nguồn, tôi được biết: Trong mấy chuyến đi nước ngoài ấy, ngài hiểu rằng ta quá lạc hậu, cứ đi kiểu này thì có đến trăm năm nữa cũng không bằng người. Mà trình độ bản thân mình cũng không thể so được với thế giới. Âu là quay trở về, xứ mù thằng chột làm vua, bán lẻ cái uy danh cũ, gì thì gì cũng có ngay sự sung sướng. Tóm lại là ngài khiếp nhược. Mà khi các nhà trí thức đã khiếp nhược quay ra cơ hội kiếm ăn thì cũng không thiếu việc gì là họ không làm.

    ***

    Vào những ngày các thành phố lớn đang trong mùa thi, báo chí thường nói nhiều tới phao, điện thoại di động, gian lận, quay cóp, thậm chí cả kẻ này đội tên thi hộ người khác. Riêng tôi chú ý vài tin vặt liên quan đến một số thí sinh hơi lạ. Đã ghi tên rồi ngày thi trốn gia đình không tới thi. Đáng lẽ ngồi làm bài thì hí hoáy làm thơ tâm sự, hoặc trực tiếp giải trình với các giám khảo rằng tại sao mình không làm được bài. Kỳ nhất là giở trò ăn vạ, lúc tới giờ nộp bài thì xông vào xé bài của người bên cạnh (chả là trước đó người bên cạnh ấy dám láo không cho mình chép bài), rồi lại khóc rưng rức đau đớn hối hận.

    ***

    Sợ chỉ là nỗi kinh hãi hoặc e ngại thông thường. Chỉ khi sợ hãi đến mức mất tinh thần, sinh ra hèn nhát, yếu đuối, người ta mới gọi là khiếp nhược. Các từ điển tiếng Việt đều thống nhất định nghĩa vậy.

    Giữa ông tiến sĩ P. với đám thí sinh sợ thi của tôi có bao nhiêu chỗ khác nhau. Trong những hành động tầm thường của mình, một bên chủ động, một bên bị động. Song trước đó giữa họ vẫn có một chỗ giống nhau căn bản. Tận trong thâm tâm họ hiểu mình rơi vào hoàn cảnh quá bi đát. Nên đành đầu hàng, bò lê bò càng ra mà chào thua việc khó. Trước khi có lỗi, thì họ chỉ là những kẻ đáng thương.

    ***

    Về cái sự khiếp nhược của tuổi già tôi mong có dịp trở lại trong một dịp khác; ở đây, tôi thử nghĩ thêm về nỗi khiếp nhược ở một số bạn trẻ. Tại sao ư, đơn giản lắm, họ lớn lên trong một thời quá phức tạp. Không được dạy dỗ cẩn thận. Không được trang bị năng lực tự nhận thức. Không đánh giá nổi vị trí của mình trong thế giới này. Từ các lớp dưới việc học hành của họ đã không ra sao, song người ta cứ đẩy họ lên lớp cho đạt chỉ tiêu. Vừa đi tới họ vừa run rẩy. Chưa thi họ đã biết mình không đỗ. Luôn luôn họ sống trong vòng vây của bóng tối dầy đặc. Sau cái thời của sự vô vọng sẽ đến thời của sự không biết sợ hãi. Ở một cuốn sách của nước ngoài tôi đã đọc được câu nói dó rồi. Ở ta, thì tình hình còn bi đát hơn một bước nữa. Trong khi phá phách càn rỡ, người ta vẫn mơ màng tưởng là mình cao sang lắm, óach lắm , thế mới thực là hoàn toàn tha hóa. Một sự già cả đã đến với người ta ngay khi còn trẻ, già ở đây không phải là từng trải già dặn mà là cổ lỗ cũ kỹ.

    • Hai Mỳ
    • Tháng Năm 6th, 2010

    “tôi thử nghĩ thêm về nỗi khiếp nhược ở một số bạn trẻ. Tại sao ư, đơn giản lắm, họ lớn lên trong một thời quá phức tạp. Không được dạy dỗ cẩn thận. Không được trang bị năng lực tự nhận thức. Không đánh giá nổi vị trí của mình trong thế giới này”

    Tôi phải nói thêm rằng ngoài lý do trên, các bạn trẻ “khiếp nhược” còn là do bị cấm đoán, bị đe doạ, bị dẫn dắt bởi những người có quyền năng. Bạn trẻ mấy người dám có ý kiến độc lập, trái chiều về những vấn đề chính trị xã hội ?

    • Thu N
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Siêu yêu của em !

    Em có việc cần nhờ bác Tầm nên Mail cho bác, bác ý trả lời và con nhắn chúng mình cố gắng bảo ban nhau sống cho hạnh phúc đấy. Siêu cám ơn bác ý đi. Bác ý còn dặn CÓ TIN VUI thì nhớ báo cho bác ý.:mrgreen: ,😳
    Khi nào mìn có tin vui, S nhận nhiệm vụ thông báo nghen !
    Con bồ câu của S (thực ra phải hiểu là con sói)!

    Thích Nhập Siêu phu nhân ký tên.

    – – –
    Cô Cô làm “Hôn thú” chưa mà dám xưng “Thích Nhập Siêu phu nhơn”? Lạng quạng coi chừng Siêu phu nhân bên kia bay qua cạo đầu trét dầu hắc, chạy rớt dép không dám ngó lại luôn đó. Đám cưới trong VNKK là ảo, không có giá trị pháp lý đâu nghen.
    Tầm Vông

    • Thu N
    • Tháng Năm 6th, 2010

    (Tiếp cmt về các nhà báo).

    Tôi biết có nhiều nhà báo rất giỏi, quan tâm đến đất nước . Vậy nhưng họ KHIẾP NHƯỢC, như bác Vương trí Nhàn nói, nên không dám lên tiếng, thậm chí nói trái với những suy nghĩ thật của mình.
    Tại sao tôi nói như vây ? Bởi thỉnh thoảng lướt vào các blog của họ, tôi thấy họ cũng đầy bức xúc với những vấn đề của đất nước . Vâng, chính sự KHIẾP NHƯỢC BẢN NĂNG hoặc sự KHIẾP NHƯỢC CỦA LÝ TRÍ (do tính toán vụ lợi) đã khiến họ chỉ viết theo mệnh lệnh, theo những gì được phép.
    Báo chí đâu chỉ có chức năng ĐỊNH HƯỚNG, DẪN DẮT người dân theo Ý THỨC HỆ mà chính quyền muốn hướng tới. Thiếu đi tính phản biện, phát hiện, liệu báo chí còn xứng với sự kỳ vọng của một dân tộc trên 80 triệu người về một nước Việt Nam giàu mạnh, văn minh , dân chủ không , thưa các bác có trách nhiệm ?

    • Thu N
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Bác Vông đừng nói niên thiên ! Quanh quẩn ở đây mí thỉnh thoảng ở nhà NMT iem đã không đủ thời gian rồi. Xoá bỏ đoạn đó đi kẻo người ta hiểu nhầm.
    Ghét bác Vông với Ngùi kinh khủng . Chán chả bùn chết…

    – – –
    Có ghét thì ghét cha Bùi
    Đừng ghét anh Tầm tội lắm em ơi
    Tầm Vông

    • Đỗ Tương Như
    • Tháng Năm 6th, 2010

    @Thu N

    Em gái của tỷ cũng ghê nhỉ. Tụi nó nhăm nhe đảo của ta, ta tìm cách xà xẻo người của nó. ha ha. Con người quý hơn đất đai phải không Cô Cô. Đất đai mất còn có khi chiếm lại được, con người mất là un point final.
    Mấy hôm nay tỷ đi ngao du sơn thủy với anh Osin cũng có nhiều điều thú vị lắm. Thấy vẻ bề ngoài khô khan nhưng coi vây mà không phải vậy đâu. Mấy tháng nay không blog nên tâm sự cứ tuôn ào ào. Có dịp ngồi riêng tỉ muội mình sẽ tâm sự về chuyện này. Cám ơn bác Tầm cho Tương Như kịp lên chuyến tàu hoàng hôn đầy bất ngờ.
    Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn đẹp sao…

    • Ù ù cạc cạc cạc
    • Tháng Năm 6th, 2010

    @Hai Mỳ

    Những dòng trên của Bác Hai rất xác thực khi nói về các bạn trẻ. Còn mấy chàng không trẻ, tức là tuổi đời từ bốn bó trở lên thì sao?

    Tới luôn đi Bác.

    Cảm ơn Bác Hai.

    • Thu N
    • Tháng Năm 6th, 2010

    Tỷ ơi, em hỏi thầm chút: Tỷ có tin vui chưa ? Khi nào có, tỷ thông báo cho em biết với nhé !

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: